5 AM conversation.
- lúc mình biết mình đã là một người xấu thì mình nên làm gì chò ?
- người xấu là xấu làm sao ?
- cứ làm bất kỳ cái gì sai thì gọi là người xấu hết đi.
- ùh thì sao ?
- là lúc đó mình nên làm gì. hối tiếc vì mình đã là một người xấu, bào chữa cho việc mình đã là một người xấu hay đơn giản tệ nhất cứ trở thành người tốt ở phút tiếp theo?
-...
- ờ tui hiểu rồi.
- hiểu gì ?
- hối tiếc không có tác dụng gì hết
- vậy sao còn phải hỏi.
- không - có biết nữa.
11.7.11
1.7.11
8.6.11
.
"There's a reason I said I'd be happy alone.
It wasn't 'cause I thought I'd be happy alone.
It was because I thought if I loved someone, and then it fell apart, I might not make it.
It's easier to be alone.
Because what if you learn that you need love?
And then you don't have it?
What if you like it?
And lean on it?
What if you shape your life around it?
And then... it falls apart?
Can you even survive that kind of pain?
Losing love is like organ damage.
It's like dying.
The only difference is... death ends. This...? It could go on forever."
29.5.11
.
When you were here before
Couldn't look you in the eye
You're just like an angel
Your skin makes me cry
You float like a feather
In a beautiful world
I wish I was special
You're so fucking special
But I'm a creep
I'm a weirdo
What the hell am I doing here?
I don't belong here
I don't care if it hurts
I want to have control
I want a perfect body
I want a perfect soul
I want you to notice when I'm not around
You're so fucking special
I wish I was special
She's running out the door
She's running out
She runs runs runs
Whatever makes you happy
Whatever you want
You're so fucking special
I wish I was special
24.5.11
tôi đã định viết về điều này sáng nay
khi trời còn trong và hãy còn sớm
khi mọi thứ là dễ dàng hơn hiện tại.
Câu chuyện nhỏ về quãng đường tôi đã bước qua.
Chưa đủ dài để dừng lại và không đủ dài để trao huân chương cho nó.
Nhưng trong lúc tỉnh táo và lạc quan tôi muốn viết lại cho bản thân tôi biết mình đã nghĩ thế này này.
Thứ tôi viết ra đây không để mua vui cho một ai
khiến cho ai cảm thấy hài lòng và trong sạch ,
không để âu yếm ai, cũng không để công kích.
Đúng vậy.
Cuộc sống của tôi không nằm bên ngoài nhiều.
Tôi ngủ trên cái giường đặt trong căn phòng của tôi.
Đi trong đôi giày bích tôi mua và nói chuyện bằng cái môi của tôi.
Tôi suy nghĩ bằng trái tim nhiều hơn và khóc bằng lý trí nhiều hơn. Lẽ ra đã phải ngược lại nhưng muộn rồi và chấm.
Nhưng dù tôi chưa đi khỏi đây xa hơn Hải Phòng nhưng tôi có nhiều bạn bè và đó là một điều kỳ diệu.
kỳ diệu vì tôi đã gặp họ và kỳ diệu vì chúng tôi đã có thể gặp nhau và kỳ diệu vì chúng tôi là bạn, bạn chứ không phải bè.
Trưa khi mặt trời rất nóng, cảm ơn nó cái đầu của tôi cũng nóng không kém và tôi đã nhấn chìm mình trong suy nghĩ của suy nghĩ phải dừng suy nghĩ lại.
khi trời còn trong và hãy còn sớm
khi mọi thứ là dễ dàng hơn hiện tại.
Câu chuyện nhỏ về quãng đường tôi đã bước qua.
Chưa đủ dài để dừng lại và không đủ dài để trao huân chương cho nó.
Nhưng trong lúc tỉnh táo và lạc quan tôi muốn viết lại cho bản thân tôi biết mình đã nghĩ thế này này.
Thứ tôi viết ra đây không để mua vui cho một ai
khiến cho ai cảm thấy hài lòng và trong sạch ,
không để âu yếm ai, cũng không để công kích.
Đúng vậy.
Cuộc sống của tôi không nằm bên ngoài nhiều.
Tôi ngủ trên cái giường đặt trong căn phòng của tôi.
Đi trong đôi giày bích tôi mua và nói chuyện bằng cái môi của tôi.
Tôi suy nghĩ bằng trái tim nhiều hơn và khóc bằng lý trí nhiều hơn. Lẽ ra đã phải ngược lại nhưng muộn rồi và chấm.
Nhưng dù tôi chưa đi khỏi đây xa hơn Hải Phòng nhưng tôi có nhiều bạn bè và đó là một điều kỳ diệu.
kỳ diệu vì tôi đã gặp họ và kỳ diệu vì chúng tôi đã có thể gặp nhau và kỳ diệu vì chúng tôi là bạn, bạn chứ không phải bè.
Trưa khi mặt trời rất nóng, cảm ơn nó cái đầu của tôi cũng nóng không kém và tôi đã nhấn chìm mình trong suy nghĩ của suy nghĩ phải dừng suy nghĩ lại.
12.5.11
18.4.11
a person I adored.
I took thousands of thousands pictures , but I hardly post them.
I sometimes ask myself why. Now I somehow know. I think I wait.
Wait for the reasons for them to be born.
For my pictures, one by one comes to being with a meaning and exists with a reason.
Tonight. This, is for you.
You are not close to me. But you are close to me. And how you and your words brought sun to my heart.
I don't own the flattery words.
All I have is my heartful feelings.
You and me wont remember how we used to be.
But I kept us here. For time unwinded , and the you that was with me, and the me that was with you, we two wont fade.
Even if we do.
Even if we will surely fade.
17.4.11
Life
Labels:
bokeh,
she loves bokeh,
thao,
thao intherain,
thao.intherain
Subscribe to:
Posts (Atom)